|
Điều này thực chất là tâm trạng
của những người, đã chứng kiến sự thị uy của Chúa trời và Quyền năng,
không bao giờ cảm thấy được nữa niềm vui xưa cũ trong sự duyên dáng của
những thứ hữu hình: khi đó chúng ta sẽ nghĩ gì về người ngắm nhìn Cái
đẹp Tuyệt đối trong sự hòa hợp cốt yếu của nó, không có sự tích tụ của
xác thịt hay vật chất, không có người cư ngụ ở mặt đất hay trên thiên
đàng – một sự thuần khiết hoàn hảo- hơn tất cả những thứ mà chúng không
cốt yếu, được ghép lại, không ban sơ mà được kế thừa từ Điều này?
Nhìn ngắm Sự Sống này - Thủ lĩnh của mọi
Sự tồn tại, Ý nghĩa tự thân vốn chỉ trao đi chứ không nhận về- nghỉ
ngơi, đam mê, có trong tầm nhìn và sự sống của vẻ đẹp cao quý, lớn lên
cho đến sự giống như của nó, vậy thì tâm hồn còn thiếu vẻ đẹp nào? Về
điều này, Cái đẹp tối cao, cái tuyệt đối và cái nguyên thể, nhào nặn
những thứ yêu quý nó thành vẻ đẹp mà biến chúng trở nên đáng để yêu.
Để đạt được điều này, trận chiến căng
thẳng nhất được định ra cho các Tâm hồn; tất cả mọi lao động của chúng
ta cũng là vì điều này, vì sợ rằng chúng ta sẽ bị bỏ lại mà không được
nhìn bằng cái tầm nhìn cao quý đó, mà để đạt được nó, ta phải được ban
cho một cái nhìn đầy hạnh phúc, và nếu thất bại thì đó sẽ là thất bại
cùng cực.
Bởi vì anh ta không thất bại trong niềm
vui có trong mầu sắc và những thứ hữu hình, anh ta cũng không thất bại
về quyền lực hay danh dự hay một đế chế đã biến mất, mà anh ta chỉ thất
bại về Điều nay, bởi vì để chiến thắng, anh ta cần từ bỏ vương quốc,
điều khiển trái đất, bầu trời và đại dương, nếu có thể, bỏ đi thế giới
của lý trí dưới chân anh ta và giữ lấy Điều này, như thế anh ta có thể
nhìn thấy được.
8. Nhưng chúng ta phải làm gì? Con đường
đi như thế nào? Làm thế nào để nhìn thấy Cái đẹp vốn không thể đụng
tới, trú ngụ ở một nơi thần thánh kín đáo, cách xa những con đường bình
thường mà mọi người đều thấy, thậm chí cả những kẻ ngoại đạo?
Người có đủ sức mạnh thì hãy để anh ta
leo lên, leo vào chính bản thân mình, đặt ở phía trước tất cả những thứ
có thể nhìn bằng mắt, từ chối mãi mãi Cái đẹp trần tục đã từng làm cho
anh ta sung sướng. Khi người đó cảm nhận được hình dáng của vẻ duyên
dáng trong cơ thể, đừng để anh ta theo đuổi nó: anh ta phải biết cả
những bản sao của nó, dấu tích của nó, những cái bóng của nó và xua
chúng đi. Vì nếu bất cứ người nào đuổi theo cái giống như cái đẹp chơi
đùa trên nước – liệu có câu chuyện thần thoại nào được kể của một kẻ
dối trá như vậy, anh ta chìm sâu xuống nước như thế nào và bị cuốn vào
hư không? Cũng tương tự như vậy, người bị cái đẹp hữu hình nắm giữ và
không thể thoát ra sẽ bị đông kết lại, không phải ở cơ thể mà trong Tâm
hồn, chìm sâu xuống tầng sâu tối tăm vốn ghê sợ Sự sống Trí tuệ, nơi mà
anh ta trở nên mù lòa trong một Thế giới thấp kém, anh ta sẽ chỉ giao
tiếp được với những bóng ma ở khắp nơi.
“Hãy để chúng ta chạy đến miền đất yêu
quý”: đây là lời khuyên tốt nhất. Nhưng chuyến bay này sẽ như thế nào?
Làm thế nào chúng ta ra được biển lớn? Bởi vì Oddysseu với chúng ta chỉ
là câu chuyện ngụ ngôn khi anh ta có thể bay nhờ phép phù thủy của
Circe hay Calypso, không định dừng lại bởi vì mọi kỳ thú diễn ra trước
mắt anh ta và mọi niềm vui sướng của lý trí đã tràn ngập những tháng
ngày của anh ta.
Tổ quốc đối với chúng ta là Ở đó, nơi mà chúng ta đến, và Ở đó chính là Người cha.
Tiến trình của chúng ta là gì, chuyến đi
của chúng ta như thế nào? Đây không phải là một chuyến đi bằng chân;
đôi chân chỉ mang chúng ta từ mảnh đất này đến mảnh đất khác; không cần
phải nghĩ đến tàu để mang bạn đi; tất cả những thứ này phải bị từ chối
và cả không chấp nhận nhìn thấy chúng: bạn phải nhắm mắt lại và thay
vào đó là khơi dậy những tầm nhìn khác đang được đánh thức trong bạn,
một tầm nhìn, đặc quyền từ khi mới sinh ra của tất mọi người, nhưng lại
rất hiếm người dùng đến nó.
9. Và cái tầm nhìn bên trong này, hoạt động của nó như thế nào?
 |
|
Khi
mới được đánh thức dậy, tầm nhìn này quá yếu đuối để có thể mang một vẻ
tráng lệ tuyệt mỹ. Vì vậy Tâm hồn phải được huấn luyện, để có thói quen
đánh giá, trước tiên, là mọi sự tìm kiếm cao quý, sau đó là tác phẩm
của cái đẹp được sinh ra không phải bởi lao động nghệ thuật mà bởi đức
hạnh của con người với những điều tốt đẹp của họ: cuối cùng, bạn phải
tìm tâm hồn của những người đã định hình được những cái đẹp này.
Nhưng làm thế nào bạn có thể nhìn vào một tâm hồn đức hạnh và hiểu được vẻ duyên dáng của nó?
Hãy dừng bản thân lại và nhìn. Nếu bạn chưa thấy mình đẹp, hãy hành
động như người nghệ sĩ nặn tượng muốn làm một bức tượng đẹp: anh ta cắt
chỗ này, bào chỗ kia, anh ta làm chỗ này mỏng hơn, chỗ khác tinh hơn,
cho đến khi một khuôn mặt đáng yêu xuất hiện trên tác phẩm của anh ta.
Bạn cũng làm như vậy: cắt bỏ tất cả những thứ thừa, uốn thẳng tất cả
những thứ cong, mang ánh sáng lại cho những thứ bị che phủ, lao động để
làm cho mọi thứ là những ánh sáng rực rỡ và không ngừng đục đẽo bức
tượng của bạn, cho đến khi trong bạn sáng bừng lên một vẻ đẹp tráng lệ
của đức hạnh, cho đến khi bạn nhìn thấy cái tốt hoàn hảo được sinh ra
từ ngôi đền thiêng không chút nhơ bẩn.
Khi bạn biết rằng bạn sẽ trở nên tác phẩm hoàn hảo này, khi bạn tự
thu lại trong sự thuần khiết của sự sống của bạn, không có gì còn lại
có thể làm vỡ cái thực thể đó, không có gì ngoài việc bám chắc vào con
người đích thực, khi bạn tìm thấy bản thân hoàn toàn đúng với bản chất
cốt yếu của bạn, hoàn toàn là Ánh sáng đích thực không thể đo được bẳng
không gian, không bị giới hạn bởi bất cứ vật thể nào và cũng không bị
khuếch tán như một thứ trống rỗng, là thứ không thể đo được như thể một
thứ gì đó vĩ đại hơn mọi phép đo và hơn mọi số lượng- khi bạn cảm nhận
được bạn đã lớn tới mức này, bạn trở nên rất có tầm nhìn: thì hãy lấy
hết mọi sự tự tin của mình, bước lên một bước- bạn không cần người
hướng dẫn nữa- kéo căng ra, và nhìn.
Đó là con mắt duy nhất nhìn thấy được Cái đẹp quyền năng. Nếu con
mắt có cái nhìn đó bị che mờ bởi những thứ thứ yếu, những thứ không
trong sạch hay yếu đuối, và vì chùn bước nên không thể nhìn thấy ánh
sáng rực rỡ nhất, khi đó nó sẽ không thể nhìn thấy gì cả cho dù mọi thứ
hiện ra trước có đơn giản đến đâu. Đối với mọi tầm nhìn đều cần một cắp
mắt thích nghi được với cái nó nhìn thấy, và có sự tương đồng với nó.
Không có cặp mắt nào có thể nhìn thấy mặt trời nếu nó không trở nên
giống mặt trời trước, và không có một tâm hồn nào có thể nhìn thấy Cái
đẹp đầu tiên nếu tự bản thân nó không đẹp.
Vì vậy, trước tiên, hãy để từng thứ trở nên thánh thiện và từng thứ
đẹp đẽ muốn nhìn thấy Chúa trời và Cái đẹp. Vì vậy, Tâm hồn trước tiên
sẽ đến với Nguyên tắc Trí tuệ và tập hợp tất cả những Ý niệm đẹp trong
Đấng Tối cao và thừa nhận rằng đó là đẹp, rằng Ý Niệm là Cái đẹp. Bởi
vì sự hiệu quả của những ý niệm sẽ làm xuất hiện cái đẹp chứ khôgn phải
là kết quả và bản chất của Sự sống Trí tuệ. Cái mà vượt lên trên Nguyên
tắc Trí tuệ, chúng ta có thể khẳng định là bản chất của Cái tốt phát ra
cái đẹp. Vì vậy, hãy coi như tất cả Không gian Trí Tuệ như một, cái đầu
tiên là Cái đẹp; nếu chúng ta phân biệt nó ra, địa hạt của Ý niệm sẽ
tạo ra Cái đẹp của Phạm vi Trí tuệ; và Cái tốt, vốn nằm trên đó, là
Suối nguồn và Nguyên tắc của Cái đẹp: Cái tốt Nguyên thủy và Cái đẹp
Nguyên thủy có cùng một nơi trú ngụ, và vì vậy, luôn luôn, chỗ của Cái
đẹp là Ở đó. |