KHOÁ LUẬN TỐT NGHIỆP -
LƯƠNG NGỌC ANH
Khóa 28: 2004-2009
I. Phần mở đầu:
Con người là
đối tượng nghiên cứu của nghệ
thuật tạo hình nói chung và điêu
khắc nói riêng, là đề tài và nguồn cảm hứng
bất tận để các nghệ sĩ sáng tạo. Trong
nền lịch sử nghệ thuật thế giới thì
thời kỳ Phục Hưng là thời kỳ đã đạt
đến đỉnh cao về nghệ thuật tạo
hình và nghiên cứu hình thể con người. Bản thân
tôi yêu thích nghệ thuật cổ điển và muốn tìm
hiểu về giá trị và những thành tựu của
nghệ thuật điêu khắc thời kỳ này, vì
vậy tôi thực hiện bài viết này với mong
muốn tìm hiểu thêm những kiến thức mỹ
thuật về thời kỳ Phục Hưng. Tìm hiểu
những giá trị nghệ thuật của một số
tác phẩm điêu khắc tiêu biểu của thời
đại cũng như giá trị nhân văn của tư
tưởng nghệ thuật và thế giới quan của
các nghệ sĩ đương thời, qua đó rút ra
được những kiến thức bổ ích cho
bản thân cũng như có cái nhìn nghiêm túc hơn trong
việc nghiên cứu và sáng tạo đối với
đối tượng con người để xác
định con đường, khuynh hướng sáng tác sau
này.
Trong
phạm vi và yêu cầu, bài viết
chỉ tập trung tìm hiểu một số tác phẩm
điêu khắc tiêu biểu (đối với bản thân)
của thời kỳ Phục Hưng, một số
điêu khắc gia tên tuổi như Donatello, Durer và
Michelangelo… Bên cạnh đó, tôi cũng muốn tìm hiểu
thêm về một nghệ sĩ nổi tiếng của
thời kỳ cận đại, Auguste Rodin, người
chuyên nghiên cứu và sáng tác đề tài con người. Ông được cho là nhà điêu khắc tiên phong
của ngành điêu khắc hiện đại.
Qua
sự phân tích, so sánh để thấy được
bước phát triển của tư duy nghệ thuật
điêu khắc hình thể con người qua từng
thời kỳ. Trong bài viết này có sử dụng một
số tài liệu thu thập
được và sưu tầm các tranh ảnh về tác
phẩm dùng để minh họa và dẫn chứng cho
việc phân tích tác phẩm để hoàn thành bài viết.
II. Phần nhập đề
- Sơ lược về khuynh
hướng nghệ thuật của thời kỳ
Phục Hưng
Phong trào Phục Hưng (Châu
Âu vào khoảng thế kỷ 14-16) hiểu theo nghĩa
hẹp là một thời kỳ của lịch sử
nghệ thuật, là cuộc tái sinh của các giá trị
nghệ thuật, tư tưởng, khoa học của thời
kỳ Cổ Đại và sự sống lại, phát
triển rực rỡ của nền văn minh
phương Tây. Đây là giai đoạn phát
triển chuyển tiếp ở Châu Âu sau thời kỳ
Trung Cổ.
Chủ nghĩa nhân văn chính là phong trào tinh
thần cơ bản của thời kỳ này. Các
nghệ sĩ tên tuổi như Leonardo Da Vinci, Brunelleschi,
Lorezo Rhiberti và Donatello là những người mở
đường cho hướng đi mới trong nghệ
thuật có tiền thân là Nicola Pisano, Giotto… Bên cạnh
sự mô phỏng theo nghệ thuật Cổ Đại là
việc nghiên cứu thiên nhiên tích cực hơn, một khía
cạnh quan trọng trong lịch sử phát triển
của nghệ thuật Phục Hưng. Các nghệ sĩ
cố gắng diễn tả lại sự vật một
cách hiện thức nhất, họ có tư tưởng tôn
trọng tự nhiên và đi tìm cái đẹp hoàn mỹ, vì
vậy đôi khi sự vật trong tự nhiên qua bàn tay tài
hoa của nghệ sĩ trở nên hoàn hảo hơn, lý
tưởng hơn thực tế. Họa sĩ Giotto
được khen ngợi là có thể
vẽ lại sự vật giống
như trong tự nhiên mà không ai trước ông có thể
đạt được. Xu hướng tạo hình
sự vật và con người theo
tự nhiên từ đó là một trong những ý muốn
chính của các nghệ sĩ. Một khuynh hướng khác
trong mỹ thuật Phục Hưng là sự pha trộn
giữa nghệ thuật và khoa học, bởi vì
người nghệ sĩ thời bấy giờ có thể
là một nhà thông thái am tường nhiều lĩnh
vực, ví dụ như Leonardo Da Vinci, ông vừa là họa
sĩ vừa là nhà thơ, kỹ sư chế tạo máy,
nhà giải phẫu học… Bức phác họa Người
đàn ông Vitrucius là một ví dụ tiêu biểu cho sự pha trộn giữa nghệ thuật và khoa
học. Các nghệ sĩ cố gắng
diễn tả một con người đẹp hoàn
hảo, kích thước và tỉ lệ lý tưởng
đều đóng một vai trò quan trọng trong việc
diễn tả cơ thể con người trong hội
họa và điêu khắc. Với cách phối
cảnh cổ điển, các nghệ sĩ đã phát
triển một phương pháp để diễn tả
sự rút ngắn trong chiều sâu không gian với tính chính
xác của toán học, luật xa gần, quang học
được ứng dụng để phối cảnh.
III. Nội dung
1.Một số nhà điêu khắc tiêu
biểu của thời kỳ Phục Hưng
Tiêu biểu cho nghệ
thuật điêu khắc Phục Hưng thời kỳ
đầu là cái tên Donatello với những tượng và
phù điêu đồng, các tác phẩm của ông xoay quanh
đề tài tôn giáo, đề tài phổ biến lúc
bấy giờ nhưng nghệ thuật của Donatello luôn
có những nét tươi mới và có sự khác biệt
đáng kể. Những bức phù điêu Thánh Mac, Madona
Cherubin, Madona Orlandini, Hạ thánh giá, Lời phán bảo…
không đơn thuần là những
điển tích trong kinh thánh mà ở đó có những nét
rất gần gũi, đời thường. Donatello rất xuất sắc với nghệ
thuật đúc đồng, các tác phẩm của ông
đều rất
khỏe
khoắn với những nét chạm khắc
dứt khoát mà
tinh tế. Sau này chính Michelangelo đã thừa nhận ông
đã học hỏi rất nhiều ở nghệ
thuật của Donatello, có thể coi ông
là người mở đường cho điêu khắc
thời kỳ Phục Hưng. Đánh dấu bước
phát triển rực rỡ của nghệ thuật điêu
khắc Phục Hưng là sự xuất hiện của
điêu khắc gia đại tài Michelangelo (1475-1564), ông là
tác giả của những tác phẩm có sức lôi cuốn
cao nhất trong lịch sử mỹ thuật cùng với
Leonardo Da Vinci. Ông là người tạo ra giá
trị đỉnh cao cho mỹ thuật Phục Hưng,
cùng đó là sự ảnh hưởng sâu sắc
đến nền mỹ thuật phương Tây sau này.
Nếu như Donatello nổi tiếng với
những tác phẩm điêu khắc đồng thì
Michelangelo lại được người đời
công nhận là “bàn tay làm sống dậy những phiến
đá”. Một số tác phẩm của ông
thường mô tả về những thực thể đa
thần giáo hơn là các thực thể mang tính Thiên chúa giáo, trái
ngược hoàn toàn với xu hướng tạc
tượng thời bấy giờ nhưng các tác phẩm
này đã nhận được sự ngưỡng mộ
của phong trào Phục Hưng đỉnh cao, các tác
phẩm nổi tiếng của Michelangelo lấy đề
tài trong kinh thánh như Pietà (1498-1500) và đỉnh cao sự
nghiệp của ông là tượng David (1501-1504), sau này ông
còn thực hiện nhiều kiệt tác khác trong đó có hai
bức tượng Người Nô lệ bị giam giữ
và Người Nô lệ chết (1510-1513).
2. Phong cách nghệ thuật – sự thể hiện hình
tượng con người trong các tác phẩm điêu
khắc tiêu biểu của thời kỳ Phục Hưng.
Các
nhà điêu khắc Phục Hưng sáng tác nhiều nhất
là những tượng đứng và tượng bán thân. Đề
tài chủ yếu lấy từ kinh thánh và truyền
thuyết cổ đại, ngợi ca những
người anh hùng ví dụ như người anh hùng trong
truyền thuyết David được
Michelangelo thể hiện dưới hình tượng con
người thật hoàn mỹ, khỏe khoắn, mạnh
mẽ với vẻ đẹp cân đối lý
tưởng. Tượng được làm mô hình toàn
diện, nhân vật đứng ở tư thế khỏa
thân, hai chân theo kiểu Contrapposto cổ điển, một
chân trụ chống đỡ toàn bộ trọng
lượng cơ thể, phần xương chậu phía
chân nghỉ thấp hơn đi ngược với chiều
hướng bờ vai, tư thế này tạo nên sự
uyển chuyển, mềm mại cho toàn bộ hình khối
cơ thể và làm lộ rõ những điểm nhấn
tuyệt đẹp ở phần mấu xương
chậu, phần cơ bụng và hông. Các chi tiết, bộ
phận và khối cơ trên cơ thể được
lột tả tỷ mỹ đến cả mạch máu,
đó là kết quả của việc nghiên cứu về
giải phẩu rất kỹ càng, những kiến
thức am tường đó đã được ứng
dụng để miêu tả lại cơ thể con
người giống thực. Tuy nhiên nếu quan sát kỹ
ta lại thấy Michelangelo lại bỏ qua các vấn
đề tỷ lệ giải phẩu, tức là sự
cân xứng giữa các bộ phận, nếu ta đo
tỷ lệ giữa các bộ phận thì sẽ thấy
sự bất xứng.


David ra đời dưới góc độ hình
học, luật xa gần được áp dụng
triệt để ở bức tượng này. “David
của Michelangelo là tổng hợp những chỉ số
bất xứng hài hòa trong tổng thể cân xứng
đến tuyệt vời”. Sự bất xứng thể
hiện ở cái đầu quá to, cánh tay quá dài, bàn tay
phải to quá khổ nhưng khi nhìn bức tượng
với chiều cao 7m từ góc dộ từ dưới lên
thì mọi thứ lại rất hài hòa và cân đối, mọi
sự chuyển động, thần thái của David
được Michelangelo tính toán rất kỹ càng
đến từng góc cạnh. Ông nói :
“đối xứng hay không là qua cách nhìn của
người thưởng ngoạn”. Đó là lý do mà đa
phần hình tượng con người trong các tác phẩm
không giống một nhân vật thực tế cụ
thể nào mà mang tính chung chung, khái quát,
sản phẩm của óc tưởng tượng và khát
khao đi tìm cái đẹp hoàn mỹ của các nghệ
sĩ thời bấy giờ. Một đặc
điểm có thể nhận ra trong các tác phẩm điêu
khắc Phục Hưng đó là ta hiếm khi bắt
gặp một hình tượng con người gầy
guộc,có chăng
thì đó chỉ có thể là hình ảnh của Chúa Jesus
phải chịu đựng cực hình. Như trong tác
phẩm Pietà của Michelangelo nhưng ở đó lại
nói lên đức nhẫn nhục, chịu đựng
của Mẹ trước người con trai bị
thụ hình chứ không phải là sự rên rỉ ca thán.
Hình thể con người trong một số tác phẩm
thời kỳ này có hơi hướng mang tính phồn
thực, hình tượng con người có phần
đẩy đà, mạnh mẽ và tràn trề sinh lực.
Nhất là vào thời kỳ hậu Phục Hưng khi khuynh
hướng nghệ thuật dần dần chuyển sang
phong cách Baroque. Điều đó nói lên rằng hình
tượng con người trong điêu khắc nói riêng và
mỹ thuật Phục Hưng nói chung
luôn mang một sức sống tươi trẻ và hơi
thở của khát vọng vươn lên. Tuy nhiên bên
cạnh đó chúng ta nhận thấy có sự bó hẹp
trong đề tài sáng tạo của các nghệ sĩ, có
lẽ đó là yêu cầu của thời đại, các nhà
điêu khắc sáng tác theo đơn
đặt hàng mà khách hàng của họ chủ yếu là nhà
thờ và các nhà quý tộc mộ đạo bởi
vậy đề tài tập trung chủ yếu vào mảng
tôn giáo và truyền thuyết, tư tưởng chủ
yếu là ngợi ca nhiều hơn là phản ánh
đời sống hiện thực. Các
bức tượng, phù điêu đều diễn tả
văn hóa thần thánh, tuy được thể hiện
gần gủi dưới hình tượng con người
song lại không thể thấy được hiện
thực cuộc sống của thời đại qua tác
phẩm.


3. Những thành tựu về giá trị nghệ
thuật và giá trị nhân văn của nền điêu
khắc Phục Hưng .
Mỹ thuật Phục Hưng
đã đạt đến đỉnh cao về mặt
nghệ thuật tạo hình và nghiên cứu hình thể con người. Các nhà điêu khắc nói riêng đã để
lạị cho kho tàng nghệ
thuật thế giới
những kiệt tác có giá trị trường tồn
với thời gian. Những nghệ sĩ đại
tài như Donatello hay Michelangelo đã tạo nên một
đỉnh cao nghệ thuật mà trước đó và
cả sau này khó có ai vượt qua. Những
kiệt tác của họ đã góp phần đưa
nền mỹ thuật Phục Hưng lên một tầm cao
rực rỡ.
Một
thời đại mà vẻ đẹp con người
được tôn vinh, được dùng làm thước
đo chuẩn mực cho cái đẹp, hình tượng con
người dưới bàn tay tài hoa
của những người nghệ sĩ hiện ra
một cách thanh cao và thánh thiện. Đó không còn là hiện
thực trần trụi của cuộc sống mà đã
được phản chiếu qua lăng
kính nghệ thuật của người nghệ sĩ
đương thời. Bởi thế nó là
biểu hiện của những gì đẹp nhất, hoàn
mỹ và lý tưởng nhất. Khác với hình
tượng con người trong nghệ thuật Trung
Cổ, ở đó hình tượng con người
thường chỉ biết quỳ gối cầu
nguyện với đôi mắt ráo hoảnh thể hiện
sự vô vọng và e sợ thì con người trong nghệ
thuật Phục Hưng thường được
thể hiện trẻ trung, mạnh mẽ và tràn trề
sức sống. Điều đó lí giải cho thuật
ngữ Phục Hưng là sự tái sinh, làm sống
những giá trị nhân văn. Tư tưởng đi tìm
cái đẹp hoàn mĩ của các nhà nghệ thuật
thời bấy giờ được thể hiện ở chỗ
họ cố gắng tạo ra những hình tượng
đẹp, mang tính lý tưởng và hoàn mỹ điều
này thể hiện tư tưởng của thời
đại là khát khao một cuộc sống tươi
đẹp, cố gắng vươn tới cái chân
thiện mỹ mà chỉ có nghệ thuật mới là
phương tiện duy nhất giúp họ đạt
được điều đó. Một giá
trị nghệ thuật khác nữa, tôi gọi đó là ý chí
nghệ thuật của người nghệ sĩ điêu
khắc. Thời bấy giờ không có phương
tiên hiện đại như bây giờ, tất cả
dựa vào đôi bàn tay của
người nghệ sĩ và tinh thần lao động
nghệ thuật của họ. Tôi nghĩ
ngoài tài năng thì phải có lòng đam mê thấm trong máu
thịt cộng với sự kiên trì sắt đá thì Michel
mới tạo nên một David sừng sững hơn 5m
bằng đá đẹp đến thế. Tinh
thần ấy là thứ chúng ta cần phải học
tập và cố gắng.
4. Tư tưởng nghệ thuật về đề
tài con người của Auguste Rodin, người mở
đường cho điêu khắc hiện đại.

Auguste Rodin (1840-1917) là một nhà điêu khắc
hàng đầu của Pháp, ông được cho là điêu
khắc gia đi tiên phong của ngành điêu khắc
hiện đại. Mặc dù chịu ảnh
hưởng sâu sắc của nền văn hóa Phục Hưng song
nhiều tác phẩm của ông không theo truyền thống
điêu khắc, ít tính trang trí, thiếu quy ước và
không lấy đề tài cổ điển, những tác
phẩm của ông không đi theo con đường mòn
thần thoại Hy Lạp – La Mã hay điển tích trong kinh
thánh. Ông nặn cơ thể người trong các tac
phẩm thiên hẳn về lối hiện thực, ca
ngợi cá tính riêng của mỗi nhân vật trong khi phong cách
điêu khắc cổ điển chủ trương sao
chép hình thể con người với những nét chạm
khắc tinh xảo thì Rodin lại cố gắng miêu tả
cái thần thái con người, khiến các pho tượng
của ông có tầm tư tưởng lớn và ẩn
chứa sức sống mãnh liệt. Ông luôn tâm niệm cái đáng quý của cơ
thể chúng ta không phải là cái đẹp ngoại hình mà
chính là ánh sáng nội tâm làm cho cơ thể con người
trở nên trong suốt. Do vậy ông muốn chớp
lấy những động tác, những tư thế
đẹp nhất của người mẫu trong
khoảnh khắc họ không chú ý. Ông xử lý hình khối
một cách mạnh mẽ, chắc nịch chứ không
đề cao tính mềm dẻo, thanh thoát như những
tượng thời Phục Hưng, điều đó không
có nghĩa là tác phẩm của ông không có tính uyển chuyển,
ngược lại chúng tạo cho người xem cảm
xúc mạnh với những khối cơ rắn rỏi.
Như ở bức Saint Jean Baptiste (1878) người đàn
ông phô bày toàn bộ cơ thể để lộ vẻ
đẹp của những khối cơ vùng ngực, tay …. Hay ở bức LÂge d’airain (1877) ta
lại thấy Rodin thể hiện sự hài hòa uyển
chuyển giữa các khối cơ tạo cho người
xem sự khỏe khoắn, trẻ trung của nhân vật.
Một tác phẩm khác có thể nói là thành tựu lớn
nhất của Rodin đó là
Cửa
địa ngục, tác phẩm tập trung nhiều
những bức tượng mà chúng có thể là những tác
phẩm riêng biệt, trong đó nổi tiếng nhất là
Người suy tư. Bức
tượng tiêu biểu cho cách xử lý khối mạnh
mẽ, rắn rỏi, không câu nệ tiểu tiết
của Rodin. Đúng là Rodin đã bỏ qua tính tiểu
tiết, tinh xảo của phong cách Phục Hưng
để đạt được hiệu quả
của ánh sáng đối với hình khối và chất
liệu, chính điều này tạo cảm xúc cho tác
phẩm của ông. Một số tác phẩm nổi
tiếng khác của Rodin : Mùa xuân vĩnh
cửu, Nụ hôn …. Được thể
hiện trên chất liệu đá, chứng tỏ ông không
chỉ có biệt tài điêu khắc trên đất sét.


IV.Kết luận
Nhìn lại lịch sử của
nghệ thuật điêu khắc để thấy rằng
hình tượng con người xuất hiện một cách
thường xuyên và chủ đạo trong các tác phẩm
không phải là sự ngẩu nhiên mà đó vừa là ý
muốn chủ quan của những người nghệ
sĩ vừa là
yêu cầu của xã hội trong tất cả
mọi thời đại. Bởi vì nghệ thuật
vị nhân sinh, con người làm nghệ thuật và dùng
nghệ thuật để phục vụ cho con
người, vì vậy không
phải là cái gì khác mà chính con người là đối tượng nghiên
cứu hàng đầu của nghệ thuật tạo hình
nói chung và điêu khắc nói
riêng. Những giá trị nghệ thuật cũng như giá
trị nhân văn của hình tượng con người
được nói lên trong từng tác phẩm cụ thể
bởi người nghệ sĩ tạo ra tác phẩm là
để gửi gắm vào đó tình cảm, tâm hồn và
thế giới quan của mình.
Nền
điêu khắc Phục Hưng đã đạt đến
những thành tựu rực rỡ với những kiệt
tác của những nghệ sĩ vĩ đại mãi ghi
dấu với thời gian, để lại những đỉnh cao trong nghệ
thuật tạo hình, góp phần làm tăng giá trị
của kho tàng nghệ thuật thế giới. Dù nghệ thuật luôn luôn phát triển cùng với
sự phát triển của thời đại, những
người làm nghệ thuật luôn luôn đi tìm cái mới
nhưng những giá trị được tạo ra và
được công nhận thì mãi mãi tồn tại cùng
với thời gian và mọi sự biến đổi.
Phong cách tạo hình đối với đề tài con người
có tiến xa tới đâu thì cũng vì một động
cơ duy nhất đó là sáng tạo nghệ thuật vì
vậy thiết nghĩ chúng ta làm thế nào để
tạo ra những hình tượng con người trong tác
phẩm đẹp theo đúng nghĩa nó, nâng cao hơn cái
vốn có tự nhiên nhưng không đi ngược với
quy luật tự nhiên, có nghĩa là làm xấu đi.
Huế, tháng 4 - 2009